Chương 2: Thế giới của những cậu bé yếu đuối

Khi còn nhỏ, tôi là một cậu bé rất yếu ớt. 

Ông ấy bị hen suyễn từ nhỏ và thường đột nhiên cảm thấy khó thở vào ban đêm. 
Tôi cảm thấy tức ngực và khó thở. 

Đã có rất nhiều đêm như vậy. 

Vào những đêm mất ngủ đầy đau đớn, bà tôi luôn ở bên cạnh tôi. 
Nhẹ nhàng xoa lưng cô ấy, 

"Không sao đâu." 

Anh ấy gọi tôi một cách nhẹ nhàng. 

Tôi vẫn nhớ hơi ấm từ bàn tay anh ấy. 

Với tôi, bà ngoại không chỉ đơn thuần là người thân trong gia đình. 
Tôi cảm thấy như nó đang bảo vệ mạng sống của tôi. 

Mẹ tôi là một người thông minh và năng động. 
Tuy nhiên, do hoàn cảnh công việc và cuộc sống, tôi và chị gái được nuôi dưỡng tại nhà bà ngoại. 

Tôi hầu như không có ký ức nào về cha mình. 

Nhưng hồi nhỏ, tôi không cảm thấy cô đơn lắm. 
Vì bà ngoại và chị gái tôi ở đó, và hơi ấm gia đình luôn hiện hữu. 

Nhà của bà tôi cũng là nơi ở của chú tôi, người hơn tôi mười tuổi. 
Ông ấy là một người rất thông minh, tốt bụng và luôn chăm sóc chúng tôi chu đáo. 

Gia đình đó không hề giàu có. 
Tuy nhiên, bà tôi đã chuẩn bị một căn phòng nhỏ cho tôi và em gái. 

Hồi đi học tôi không phải là một học sinh ngoan ngoãn cho lắm. 

Tôi luôn nhận điểm "1" trong môn thể dục. 
Nhạc cũng là "1". 
Bức vẽ cũng là "1". 

Anh ta có thể chất yếu và không giỏi thể thao. 

Nhưng lạ thay, đôi khi tôi lại đạt điểm cao ở một số môn học, chẳng hạn như khoa học và xã hội học. 

Không hiểu sao, tôi lại bắt đầu quan tâm đến nước, thiên nhiên, cá và các sinh vật sống khác. 

Vào những ngày nghỉ, tôi thường mang cần câu và đi câu cá. 

Hãy ra biển, 
Hãy đến bờ sông, 
Đi đến ao. 

Không hiểu sao, mỗi khi đến nơi có nước, tôi lại cảm thấy bình tĩnh. 

Cậu bé ấy có thể chất yếu ớt. 
Tôi chỉ cảm thấy tràn đầy năng lượng khi ở gần nước. 

Ngắm nhìn biển cả. 
Hãy ngắm nhìn dòng sông chảy. 
Ngắm nhìn những chú cá bơi lội. 

Tôi thực sự rất thích khoảng thời gian đó. 

Nhìn lại bây giờ, tôi đã... 
Có lẽ thiên nhiên đã giúp đỡ. 

Mặc dù có những đêm đau đớn và tôi rất yếu, 
Đứng gần biển hoặc sông khiến tôi cảm thấy bình yên. 

Dòng nước luôn chảy ở đó. 

Và nước thì... 
Cô lặng lẽ ôm lấy cậu bé, người vẫn còn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. 

viTiếng Việt